HIẾU HIỀN:Không đẹp nhưng…lạ

Xuất hiện trong những bộ phim truyền hình “hot” nhất hiện nay, góp mặt ở nhiều dự án phim tết, cái tên Hiếu Hiền ngày càng trở nên quen thuộc với khán giả. Nhân dịp ra Hà Nội mới đây, anh đã chia sẻ với chúng tôi những câu chuyện ít nói với ai về cuộc sống riêng của mình.

* Giọt nước mắt của ba

Ấn tượng lớn nhất trong anh về ba – nghệ sĩ Phạm Lưu Đức (Đức Lang) -là một người thầm lặng và sâu sắc. Ông ít khi bày tỏ cảm xúc nhưng luôn lẳng lặng dõi theo bước đường của các con. Trong ba người con chỉ có Hiếu Hiền theo nghiệp trở thành nghệ sĩ, và thân hình không được ông trời ưu ái của anh đôi lúc khiến cha chạnh lòng với giấc mơ của con. Nhưng ông không cản con mà lẳng lặng dõi theo từng bước đi, từng đêm diễn và những thành công nho nhỏ.

Diễn viên Hiếu Hiền

Hiếu Hiền kể rằng, anh không bao giờ quên giọt nước mắt hạnh phúc của ba khi cầm trên tay tờ báo viết về mình thời điểm Bỗng dưng muốn khóc công chiếu. Nghệ sĩ Phạm Lưu Đức chính là độc giả đọc những bài báo về Hiếu Hiền kỹ nhất, nâng niu chúng nhất. Thậm chí có bài ông đọc đến thuộc từng dòng. Cũng nhờ thành công của vai Hiều mà ba anh như được truyền thêm một liều thuốc bổ, bỗng dưng khỏe khoắn lạ thường sau một thời gian dài ông bị bệnh tiểu đường. Và anh tri ân đạo diễn Vũ Ngọc Đãng chính vì điều ấy.

Cũng từ sauBỗng dưng muốn khóc, gia đình Hiếu Hiền ngập tiếng cười. Anh kể chuyện và quay vội đi giấu những giọt nước mắt rồi sau đó phân bua: “hay khóc đó là cái tính bị ảnh hưởng từ ba”. Hình ảnh đó khác với những vai diễn lý lắc trên phim, cũng không giống với một Hiếu Hiền mà cả ekip làm phim Vũ Ngọc Đãng đặt cho biệt hiệu “cây hài chân đất”.

Giọng anh trầm xuống lúc kể về những giấc mơ của ba. Dù ba anh đã nghỉ hưu nhiều năm nhưng ông vẫn gặp lại mình trong rạp hát, vẫn thấy mình vác đàn đi diễn bị trễ giờ trong những giấc mơ. Hiếu Hiền bảo, cái nghiệp của người nghệ sĩ cả đời dễ gì thoát ra được. Anh lại càng thương ba hơn khi nghĩ về tuổi trẻ vất vả của ông với những ngày phải đàn từ 8h sángđến 22hở Hội hoa xuân Tao Đàn đến tứa máu 10 đầu ngón tay để mong có đủ tiền ăn tết cho gia đình. Tuổi trẻ vất vả, đến khi có điều kiện thảnh thơi để sống với nghề thì lại đã già. Vì thế anh vừa thương ba vừa trân trọng những giây phút được lao động, được tỏa sáng của mình trong hiện tại.

Với Minh Hằng & Tường Vy trong Ngôi nhà hạnh phúc

Nhìn bề ngoài, gương mặt Hiếu Hiền hoàn toàn giống ba còn hình dáng y chang mẹ. Thế nhưng, Hiếu Hiền tự nhận ngoài khuôn mặt anh còn thừa hưởng ở ba tính cương trực, thích nói thẳng và… mau nước mắt.

* Ngày bé bị ba đánh nhiều nhất

Sinh ra trong một gia đình làm nghệ thuật nhưng cuộc sống của nghệ sĩ những năm 70 – 80 thế kỷ trước cũng phải chạy ăn từng bữa, vì thế “anh Hiều” từng sống nhiều năm trong cảnh đói, nghèo. Nhỏ thó và nghịch ngợm là những nét vẽ dễ hình dung về Hiếu Hiền thuở ấu thơ.. Cũng bởi đặc điểm ưa nghịch ngợm nên “anh Hiều” là người bị ba đánh đòn nhiều nhất.

Hiếu Hiền nhớ rất rõ ngày đó nhà nghèo: không có tivi, không có tủ lạnh, chẳng có anh chị em để chơi cùng (anh là con chung duy nhất củanghệ sĩ Đức Lang và Kim Ngọc), nên mỗi ngày nhìn thấy cảnh tụi bạn la hét, chơi trò ú tim, đánh đáo ngoài đầu ngõ anh chỉ muốn ùa theo chúng. Lo con bị chúng bạn kéo vào các tệ nạn, ba mẹ anh thường cấm anh giao du với bạn bè.

Nhưng ngày nào cũng như ngày nào, sau khi ba mẹ đi làm Hiền lại vút ra đường cùng các bạn. Chơi hăng say và thường quên để ý thời gian nên ba mẹ về lúc nào đâu có hay. Kết quả sau những giờ nô đùa ấy là một trận đòn. Thế nhưng với Hiếu Hiền, những đòn roi ấy cũng là món quà thể hiện tình yêu thương và sự lo lắng của ba mẹ mà giờ đây mỗi lần nhắc lại anh đểu rất khó kiềm lòng.

* Chiếc lồng đèn bảo bối và quả táo nửa tháng lương

Kể về quãng tuổi thơ nhiều vất vả, Hiếu Hiền nhớ rõ giấc mơ có được chiếc ô tô điện tử như cậu bạn nhà bên. Với một đứa trẻ, cái động cơ chỉ cần bỏ một viên pin vào là tự động lao vút đi sao kỳ diệu. Hiếu Hiền thích đến nỗi mỗi lần nhìn bạn chơi chỉ muốn giật về làm của riêng mình. Nhưng anh không dám lộ ra cái ước ao tưởng có thể thiêu đốt mình ấy với ba mẹ bởi hiểu rất rõ rằng, nhà mình nghèo quá.

Tuy nhiên, tuổi thơ của Hiếu Hiền cũng có những kỷ niệm đầy hạnh phúc. Đó là vào năm học lớp 1 trong lần đi công tác xa mẹ đã mua về cho anh một chiếc lồng đèn to thật to. Hiếu Hiền nhớ rất rõ, chiếc lồng đèn còn to hơn cả cái thân hình đèo đẹt của anh và trên thân nó là hình ảnh một chiếc tàu chiến.

Món quà ấy anh chơi suốt 9 năm trời mà không để thủng một lỗ nào. Anh kể, mỗi lần chơi xong lại lấy một chiếc bọc nilon lớn cột lại rồi nhờ mẹ đặt trên một cái nóc cao, chừng nào muốn chơi lại nhờ người mang xuống. Chiếc lồng đèn đó cũng là niềm hãnh diện của cậu bé Hiền với bạn bè.

Cùng với món đồ chơi quý giá, Hiếu Hiền còn nhớ lần đầu được ăn trái Bom (quả táo to) khi chị Hai nhận tháng lương đầu tiên. Anh kể, ngày chị chưa lấy chồng chị Hai anh đi hát cho đoàn văn công Hương Miền Nam. Vì rất thương cậu em đèo đẹt nên hôm lĩnh lương chị qua nhà hỏi: “Bé Hí thích ăn gì chị mua nè” (tên ở nhà của Hiếu Hiền là Hí vì mắt ti hí).

Khi nghe chị hỏi, ngay lập tức anh nhớ đến món ăn thằng bé có chiếc xe điện hay ăn. Và chẳng cần nghĩ, anh liền trả lời: “Em thấy thằng bên nhà ăn cái trái bom đỏ, em thích trái đó lắm”. Chị Hai tròn mắt: “Trời, mày biết lựa quá”. Nói thế nhưng chị vẫn mua anh cho dù trái bom ngày ấy còn rất hiếm, mua nó chị Hai anh đã mất cả nửa tháng lương. Anh kể đó cũng là người chị cùng mẹ khác cha rất mực yêu thương của mình.

* Vẫn ngủ chung với mẹ

Hiếu Hiền còn có một bí mật ít ai ngờ tới là từ nhỏ cho đến tận bây giờ anh vẫn ngủ chung giường với cả ba và mẹ. Anh kể đó là thói quen khó bỏ và anh cũng không muốn thay đổi. Với Hiếu Hiền, có ba mẹ luôn bên cạnh từ những ngày khó khăn đến lúc thành công như hôm nay chính là bảo bối cuộc đời.

Anh nhớ căn nhà ngày nhỏ của mình có bề rộng chỉ 2,5 m, chiều dài 8m ở khu quận 5 – TP HCM. Đêm đêm ba người nằm chung trên một chiếc gác xép chật chội. Nhiều đêm anh bị rớt từ trên giường xuống đất vì tội vừa ngủ vừa…giẫy. Mỗi lần như thế ba anh đều hốt hoảng, choàng dậy và mò tìm anh trong đêm.

Còn giờ đây, sau khi đổi qua nhiều xác nhà, gia đình anh được sống trong một căn hộ rộng rãi, đàng hoàng hơn nhưng thói quen nằm chung giường ba mẹ, anh vẫn không muốn thay đổi.

* Và những điều giá như…

Cuộc sống từ gian khó đi đến thành công luôn dạy Hiếu Hiền sống giản dị và khiêm nhường. Chưa bao giờ có giấc mơ xa xỉ, nên nếu có những điều giá như anh chỉ ước một điều có thêm một người anh hoặc em trai.

Hiếu Hiền kể, ngày bé sau mỗi lần phạt đòn ba đều hỏi: “Ba đánh con thế đúng hay sai”, anh trả lời: “Dạ đúng”. “Biết đúng sao con vẫn lặp lại lỗi hoài”, và lần nào anh đều chỉ có một câu lặp lại: “Con ở nhà buồn, không có ai chơi hết trơn”.

Câu trả lời ba ngày bé cũng là nỗi niềm duy nhất của anh khi nghĩ về cha mẹ hôm nay. Anh tâm sự, nhiều khi thấy mình không thể phân thân để cùng lúc trợ giúp cho cả hai người. Có hôm phải chở mẹ đi diễn nhưng cũng vào giờ đó ba muốn đi dự tiệc anh chẳng biết phải làm sao. Những lúc đó anh giá như mình có một người anh trai thì tốt biết mấy, hai anh em có thể cùng nhau chia sẻ việc chăm sóc ba mẹ tốt hơn.

Hiếu Hiền là con chung duy nhất của ba mẹ. Anh kể, khi ba mẹ anh đến với nhau mỗi người đều đã có gia đình riêng. Vì thế Hiếu Hiền bao nhiêu tuổi thì cũng là từng ấy năm ba mẹ anh sống cùng nhau. Hơn 30 năm so với cuộc đời người nghệ sĩ là khoảng thời gian dài, nhưng hiểu được cuộc sống vợ chồng của người nghệ sĩ rất chông chênh nên anh thấy quý những phút giây hạnh phúc hiện tại của mình.

 
Theo Đất Việt

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s